Cái lạnh cứ rón rén như bước chân tuổi thơ đi chơi về muộn, đôi chân co rúm không chịu bước khỏi gường vào lúc sáng sớm tinh mơ, cứ nằm mơ màng chờ cái nắng le lói cô đơn. Mùa đông vô tình làm khô đôi môi em, vô tình làm gót chân em khô cứng. Thế nên mùa đông cứ chần chừ lưỡng lự...
Em lặng lẽ trầm buồn mơ màng hơn là cứ mỗi đông về, không nói một lời mà cứ khóc thầm da diết, mưa phùn mùa đông...Nép bên song cửa ngóng chờ, đôi mắt buồn xa xăm, tay ôm trọn mùa đông vào lòng và chờ đợi điều kỳ diệu...Mùa đông đến cho vừa nhớ nhung.
1 nhận xét:
Nhớ mùa đông năm cũ có đầy đủ bộ tứ, giờ thiếu một người..
Anh Hiển gọi: chị LNL ơơơơơơi !
Đăng nhận xét