
(hình ảnh chỉ có tính chất minh họa)
Hoa hàm tiếu
Đường ra biển ngày xưa ở quê tôi không phải như bây giờ. Muốn ra biển phải vượt qua cả một đồi cát thật dài và cao ngút.
Tôi hẹn em chiều nay cùng tôi ra biển ngắm trăng. Thoạt đầu em chần chừ không muốn đi nhưng cuối cùng em cũng đồng ý vì những lời dịu ngọt như đường của tôi :P. Qua mấy dãy hàng dương xanh, chúng tôi cùng đi với nhau được một chặp, sắp đến đồi cát trước mặt, một đồi cát khổng lồ to tướng trải dài theo hướng bắc nam mà bây giờ chỉ còn thoai thoải do bao năm qua bàn tay con người phá hủy, bỗng tôi thấy sắc mặt em thay đổi:
- Đau quá
- Em dẫm gai rồi phải hong ? Tôi hỏi thầm thì (nghề của tôi mà :) )
Em nói:
- Dạ, đau quá không đi được nữa !
Đi trên cát thường hay đi bằng chân trần. Nếu gặp chỗ có những cây gai, xương rồng, bàn chải, hay nhánh cây dương khi khô héo rụng xuống thì sẽ dẫm lên ngay. Thế là tôi phải cõng em thôi. Em bẽn lẽn không nói lời nào, đôi má cứ ửng đỏ như vừa uống hết một ly rượu mạnh. Tôi nói với em thôi không đi nữa chúng ta về nhưng em không trả lời mà cứ im lặng (có lẽ lần đầu tiên em cùng một người con trai đi ra bãi biễn ngắm trăng chăng? ), tôi hiểu ý em và quyết định cõng em đi tiếp. Vượt qua đồi cát được một quãng xa, chợt em ngại ngùng hỏi:
-Có nặng lắm không anh? Gương mặt em có một chút gì đó ngây ngô khi tôi kịp nhìn thấy một cách vô tình.
-Sao không nặng. Cõng cả thế giới trênh lưng mà sao không nặng ?
Em bẽn lẽn cười khúc khích tựa như đóa hoa vừa chớm nở... tặng riêng tôi.
Cuối cùng chúng tôi cũng tới được bãi biển. Ngồi trên bãi cát trắng xóa ( bây giờ bãi cát đã úa vàng đi rất nhiều ) dài hun hút nghỉ mệt một lát, tôi cùng em gỡ mấy cây gai quái ác kia rồi cùng trò chuyện. Ánh trăng vàng rực từ phía chân trời đã dần dần nhô lên khỏi mặt biển. Mải mê hát cho em nghe bài tình ca, bài hát Besame Mucho lúc này thật là hay. Chúng tôi say sưa trò chuyện đến lúc ánh trăng đã qua khỏi đỉnh đầu lúc nào không hay. Em giục tôi đưa em về, chia tay nhau nhưng không quên hẹn ngày gặp lại. Em lại dành cho tôi một đóa hoa hàm tiếu bằng nụ cười xinh xắn tuổi trăng tròn.
Thời gian không cho chúng tôi gặp nhau thường xuyên như lúc trước nữa. Em vào đại học còn tôi phải kiếm sống qua ngày. Chúng tôi chỉ gặp nhau qua thư từ là chính.
Một hôm được tin em theo gia đình chuyển đi một nơi xa không lời từ biệt. Thế là tôi không còn hy vọng gặp lại em nữa. Tôi buồn vì đã không cho em đủ một niềm tin ở tôi. Một phần chắc tôi vô nghề rỗi nghiệp, một phần không nhận được câu trả lời thành thật của tôi trong những bức thư mà em đã gởi (???) Tôi chỉ nhớ lần cuối cùng, tôi và em bước chân trên bờ cát trắng dài phẳng lặng, em một bên và biển một bên, tôi đi giữa mà lòng như sóng vỗ nhẹ vào bờ gọi khẽ tên em. Tôi chẳng có gì cho em, chưa có gì cho em, để em phải nhớ đến tôi, để mà em phải chờ phải đợi. Tôi chỉ còn nụ cười ngây thơ ngày nào em đã dành cho tôi, bây giờ tôi xin gởi lại để em luôn có nó trong đời. Cám ơn em đã tặng tôi một đóa hoa hàm tiếu đẹp nhất mà tôi chưa từng có !
Đời nở ra đóa hoa hàm tiếu,
Gọi mời thay cho thế thái nhân tình.
Đủ vàng, xanh, hồng, tím.
Vàng của yêu cuộc đời đến hổi tàn tạ.
Hồng của đắm đuối đam mê.
Tím của gắn hàn, rạn vỡ.
Xanh của hy vọng thuở dại khờ...
( Vài câu trong bài thơ "Hoa hàm tiếu" năm xưa em đã gửi trả lại tôi còn tất cả em xin giữ lại làm kỉ niệm :'( )
@_ Viết cho em nhân ngày 28, tháng giêng, năm Nhâm Thìn. ltpltnb 09.3.2013
5 nhận xét:
Lúc "lãng mạn" là lúc con người ta "dễ thương" nhất.Ông cũng rứa nếu như ông chịu khó thường xuyên ..."lãng mạn". Ha ha ha!(Quên quên phải nở nụ cười như hoa hàm tiếu mới đúng chứ hầy!)Tui thích hình ảnh minh họa, bãi cát, biển, cô bé ngây thơ, bài Bésame Mucho từ đó đành phải thích lây cả bài viết này. Hì hì!(Tui cười kiểu hoa hàm tiếu đó nhen ông!)
Ước gì tuổi thơ trở lại để ta thỏa sức nô đùa, mơ mộng :)
Chu choa ui! Sao mà Thần Gío giữ kín lâu thế bây chừ mới trình làng :confused:Ai dám bẩu tuổi thơ mới được quyền ... "làm người" :nervous:Gái rượu đã quen dần ...rồi chứ!
:) Nghe nói có vũ khí hóa học gì đó nên vô blog xem thử bạn mình ra sao rồi :D . Ổn cả chứ, CBLL ? Cháu đã quen dần rồi nên Thần gió cũng bớt lo. Cám ơn CBLL nhiều nhé!
Cám ơn! Nhờ TG tới kịp thổi chất phóng xạ bay đi xa, nên LL bình an vô sự :cool:LL chưa thấy hoa hàm tiếu bao giờ! Nhưng hai chữ đó rất quen thuộc , vì đó là email cuả Thầy NXH
Đăng nhận xét